Suy ngẫm: sống cuộc đời tẻ nhạt

0
613

Sống một đời tẻ nhạt là một trong những câu truyện được chia sẻ trong groups Quản trị & Khởi nghiệp của Anh Tèo Tiếp Thị – Trương Anh Tuấn, xin phép tác giả được chia sẻ nhằm đọc và suy ngẫm trong định hướng về con đường lựa chọn phía trước.

Sống cuộc đời tẻ nhạt
Sống cuộc đời tẻ nhạt


Ngồi nói chuyện với người bạn lâu ngày gặp lại, mình hỏi thăm dạo này bạn thế nào?

Bạn : cũng bình thường. Còn mày dạo này thế nào?

Tèo : vẫn đi BÁN HÀNG.

Không dấu vẻ ngạc nhiên, bạn hỏi tiếp :

Bạn : thế mày tính 5 năm nữa thế nào?

Tèo : thì vẫn đi BÁN HÀNG.

Bạn : mày không thấy đang SỐNG MỘT ĐỜI TẺ NHẠT à? Đi bán hàng hoài không mệt sao pa? Kiếm cái gì khác mà làm đi chớ? Tuổi cũng lớn rồi!!!! Bộ mai mốt già cũng đi BÁN HÀNG sao?

Tèo : ờ, vẫn đi BÁN HÀNG.

Câu chuyện được lái qua chủ đề khác, cuối ngày trở về..mình vẫn lăn tăn câu của bạn: “sống một đời tẻ nhạt“. Nhân tiện, xin phép kể một câu chuyện về những người tẻ nhạt. Cốt chuyện có thể dân dã, nhưng phản ánh chân thực chọn lựa của một vài người có cuộc sống tẻ nhạt.

Ba anh em từ quê lên thành phố mưu sinh, ANH CẢ, ANH HAI, và ÚT LÌ đi cùng nhau, trên đường đi trải biết bao gian khó, anh em họ đều đồng tâm hiệp lực.

Mấy tháng sau, cuối cùng họ cũng đến một thị trấn náo nhiệt phồn hoa. Ở đây, có ba con đường lớn, họ đoán trong đó có một đường có thể đi đến thành phố, nhưng không ai rõ đó là con đường nào.

ANH CẢ nói: ”Cha chúng ta cả đời dạy chúng ta chỉ có một câu nhắm mắt đưa chân, anh sẽ nhắm mắt chọn đại một con đường, rồi sẽ gặp may thôi”. Anh ta liền chọn con đường rồi bước đi.

ANH HAI nói : ”Ai bảo chúng ta sinh ra ở quê nghèo, anh không được đi học, không tính được con đường nào có khả năng dẫn đến thành phố nhất, anh sẽ đi con đường lớn bên cạnh đường ANH HAI vậy”. thế là anh ta cũng đi.

Chỉ còn lại một con đường nhỏ, ÚT LÌ cũng không nắm được chủ ý. Anh ấy nghĩ tới nghĩ lui, quyết định hay là đi vào trong thị trấn hỏi trưởng thôn. Trưởng thôn gặp anh ta, nhưng vẫn lắc đầu nói: ”Chưa ai từng vào thành phố, bởi vì nó xa lắm. Nhưng, con trai à, ta có thể nói với con lời của tổ phụ rằng, đường đi dù sai cũng là đường!”

ÚT LÌ ghi nhớ lời dạy của trưởng thôn, bước đi trên con đường nhỏ, theo đuổi giấc mơ vào thành phố. Những đau khổ, gian nan anh ấy trải qua không gì bằng, mỗi một lần trắc trở, mỗi một lần thất bại đều không quật ngã nổi anh ta. Khi anh ta đứng trước cảnh tuyệt vọng, đều tự nói với chính mình: “đường đi dù sai cũng là đường”, thế là anh ấy vượt qua.

Vào một ngày của 10 năm sau, cuối cùng anh ấy cũng nhìn thấy được thành phố mà mình ngày đêm mơ ước. Bằng sự nhẫn nại và nghị lực của mình, anh ta làm từ chổ thấp nhất là đánh giày, nhặt rác, rửa chén đến một nhân viên bình thường của công ty, cuối cùng anh cũng mở một công ty cho riêng mình.

30 năm sau, ÚT LÌ đã già, giao công ty lại cho con mình quản lý, còn mình thì về quê tìm hai người anh cùng đi với mình năm xưa. Vẫn là làng quê nghèo khổ như xưa, vẫn là nhà tranh vách lá, ANH CẢ và ANH HAI đều ở đó, vẫn là những ngày tháng mặt trời mọc thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ. Và họ sống một cuộc đời hết sức bình thường.

Ba anh em mừng mừng tủi tủi, kể lại câu chuyện của mình bên mâm rượu. ANH CẢ đi theo con đường lớn được một thời gian, đường càng ngày càng hẹp, còn có cả dã thú, nên đành quay đầu về đường cũ. ANH HAI nói con đường anh ấy đi cũng không khác gì con đường của ANH CẢ, cuối cùng cũng từ những gian nan mà quay trở về. ANH CẢ và ANH HAI hối hận nói:”Lúc đầu, nếu chúng tôi chọn con đường nhỏ mà chú đi thì bây giờ tốt biết mấy”.

ÚT LÌ nghe xong thở dài: ”Con đường em đi so với con đường các anh cũng giống nhau cả. Điều duy nhất không giống là em không quay đầu. Thực ra, mỗi con đường đều có thể dẫn đến thành phố, đường đi dù sai cũng vẫn là đường”.

ANH CẢ và ANH HAI lựa chọn cuộc sống bình thường khi vấp phải chướng ngại chông gai. ÚT LÌ không cam chịu. Quyết định tiến tới, sống một đời tẻ nhạt, chỉ tập trung cho mục đích ban đầu. Lựa chọn là của mỗi người, lựa chọn khác nhau sẽ có kết quả khác nhau.

Lời bàn :

+ Mũi tên bắn ra không thể quay đầu. Nắng mưa là sự lựa chọn của đêm ngày. Đường trên thế gian này có ngàn vạn đường, thuận theo một con đường rồi bước đi đến cùng, mục tiêu rồi sẽ có ngày đạt được, bởi vì con đường nào rồi sẽ đến đích.

++ Không có con đường sai, chỉ có sai lầm trong phán đoán, sai lầm của người đi trên con đường đó mà thôi.

+++ Đường đi sai cũng là đường, con đường nào có thể bước đi thì đều có thể hy vọng.

++++ Chặng đường ngàn dặm bắt đầu từ một bước chân. Bước chân đầu tiên được bắt đầu từ một quyết định. Và quyết định tệ nhất là KHÔNG DÁM QUYẾT ĐỊNH!

Quay trở lại câu chuyện của Tèo, ngẫm thấy bạn nói đúng quá.

– Suốt ngày chỉ biết đi bán hàng, kể cũng tẻ nhạt thật.
– Ai hỏi gì, lại lái sang chuyện bán hàng, đúng tẻ nhạt.
– Nhìn thấy thứ gì là nghĩ ngay tới chuyện bán hàng, quá tẻ nhạt.
– Bạn nhờ đi chia sẻ kiến thức, cũng chỉ dám chia sẻ mỗi chuyện bán hàng, đỉnh điểm của tẻ nhạt.

Công nhận mình tẻ nhạt thật, cũng bởi vì mình không muốn sống một cuộc đời bình thường. Còn bạn, bạn có muốn sống một cuộc đời bình thường?

Tác giả TÈO TIẾP THỊ

Nguồn: Groups Quản trị & Khởi nghiệp

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here